Tôi tìm thấy trong truyện "Bắt trẻ đồng xanh" niềm vui sống của nhân vật Holden Caulfield. Những niềm vui giản dị, nhỏ bé và rất dễ bắt gặp khắp mọi nơi trong cuộc sống. Một bài thơ của đứa em đề tặng trên găng tay, một giọng hát trẻ con trong trẻo, hay những ước mơ, mong muốn có phần viển vông...
Như nghề ước mơ của Holden: hãy hình dung một cánh đồng lúa mạch xanh bát ngát ở đâu đó trên Trái đất này, chỉ có bầy trẻ con chơi với nhau. Cậu sẽ đứng trên một mỏm đá bên rìa vực thẳm, ngắm lũ trẻ chơi đùa, canh chừng cho chúng. Khi chúng băng qua cánh đồng xanh, đến gần mỏm đá, Holden sẽ tóm lấy chúng để chúng khỏi rơi xuống. Chỉ thế thôi.
Và Holden nói với Phoebe: "Anh biết, Phoebe ạ, đó là mơ tưởng điên khùng, ngu xuẩn, nhưng thực sự anh muốn thế". Nhưng đối với tôi đó không phải là giấc mơ ngu xuẩn, nhất là việc giữ lại niềm vui, sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ em, chia sẻ niềm vui ấy với chúng. Và đó cũng là nghề mơ ước của tôi suốt năm lớp 12.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét